THÁNG 1  

Lên cột mốc số 0

Cực Tây A Pa Chải thuộc xã Sín Thầu, huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên. Cực Tây có đồn biên phòng 317, có ngã ba biên giới Việt – Trung – Lào được đánh dấu trên bản đồ bằng cột mốc số 0.

Sớm Tây Bắc mơ màng

Chúng tôi chỉ có 4 ngày để chinh phục cực Tây. Và để dự trữ sức lực cho cung đường gần 300 km từ thành phố Điện Biên lên A Pa Chải, đoàn buộc phải ký gửi xe máy xuống khoang đựng hàng của ôtô để đi từ Hà Nội lên thành phố lòng chảo.

Xe tới thành phố Điện Biên lúc 7 h sáng, dỡ xe và lắp ráp lại là đoàn chúng tôi lên đường đi A Pa Chải luôn.

Đường từ thành phố Điện Biên lên thị trấn Mường Chà đẹp đến mơ màng bởi suốt dọc cung đường thuộc quốc lộ 12, chúng tôi luôn uốn lượn trên những thân đèo với những thung lũng lúa vàng nhịp nhàng phân bậc. Điểm lên hai bên đường đi là những ngôi nhà sàn của người Thái có chỗ xôm tụ, nằm đều nhau tăm tắp, rôn ràng, có chỗ đơn lẻ cô độc chỉ một sợi khói bay lẫn vào sương sớm, đẹp đến nao nao.

Từ thị trấn Mường Chà, xe bẻ lái hướng về phía Tây, từ tốn leo lên lưng chừng trời để rồi khi ngoảnh lại, phóng tầm mắt, cả thị trấn vừa đi qua như còn đang ngủ vùi trong sương. Đường từ thị trấn Mường Chà lên Si Pha Thìn có chiều dài khoảng 40 km. Đường gập cua liên tục, ăn theo những đỉnh đồi gối vào nhau liên tục nhịp nhàng như một bản waltz. Ở những quãng ăn liền với nhau luôn có những thung lũng, có những hồ nước phả bóng những ngôi nhà sàn rợp hoa bên thềm hiên. Thêm một bức hoạ nữa về sớm Tây Bắc với những nét cọ từ lưng chừng trời chấm phá, thực ảo đan xen.

Trưa long lanh mắt trẻ

Rời Si Pha Thìn sau những cung đường được coi là đẹp nhất trên suốt hành trình về A Pa Chải cũng là lúc đoàn chúng tôi bước vào cung đường nguy hiểm nhất. Đường từ Si Pha Thìn vào Mường Nhé đang trong giai đoạn thi công, vật liệu ngổn ngang, toàn đá là đá. Đá thành hòn bi rê trượt mọi vật bám trên nó bất cứ lúc nào.

Một xe trong đoàn chúng tôi trượt bánh ngay ở đoạn đổ đèo đầu tiên. Đá cầy sướt hai đầu gối khiến máu tứa ra phải băng bó. Đá tiếp tục đánh trượt một xe nữa khi chúng tôi tới gần Chà Nưa. Bấy giờ mặt trời đã đứng bóng, mặt trời hong khô tất cả để tạo nên bụi mùi, bám lấm lem hết thảy mọi khuôn mặt.

Đoàn chúng tôi táp vào một ngôi nhà ven đường để băng bó vết thương cho các “nạn nhân ” mới. Rồi tiếng oà ra của đám trẻ từ cổng trường tiểu học bên kia đường khiến chúng tôi như quên đi những vết đau. Trường tiểu học Chà Nưa đến giờ tan lớp cả đoàn không ai bảo ai đều mở ba lô lấy ra những túi kẹo, những tệp sách, những cuốn truyện tranh, lần lượt sang đường chia cho mỗi em nhỏ. Dù không nhiều, không đủ nhưng trước những nụ cười hồn nhiên, long lanh niềm vui sướng trên khuôn mặt của lũ trẻ, lòng chúng tôi, ai ai đều lâng lâng cảm xúc.

Tối giao lưu thắm tình

Sau một ngày tê tê bầm vết đau, chai rộp những bàn tay cầm lái, mỏi rã rời, chúng tôi cũng tới được Đồn biên phòng 317. Đây là nơi nghỉ lại qua đêm của cả đoàn trước khi thức dậy theo chân các chiến sĩ đồn lên điểm cực Tây.

Có lẽ trên lãnh thổ đất liền Việt Nam, Đồn biên phòng 317 A Pa Chải thuộc số ít đồn có khoảng cách xa trung tâm hành chính của tỉnh nhất (270 km từ trung tâm thành phố Điện Biên Phủ). Nếu tính từ Hà Nội, quãng đường bộ lên tới đồn là 870km, còn khoảng cách từ đồn tới điểm mốc biên giới xa nhất (mốc 16/3) mà đồn phụ trách là 70 km.

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, Đồn biên phòng 317 được tách ra từ Đồn 405 Leng Su Sìn nằm ở xã Chung Chải. Khu vực phụ trách gồm toàn bộ xã Sín Thầu cùng với 58,984 km đường biên giới giáp hai nước Trung Quốc và Lào với 22 cột mốc.

Từ ngày con đường vào Sín Thầu dần được khai thông, những cuộc hành trình đến với miền đất tận cùng cực Tây của đất nước đã nườm nượp hơn. Rất nhiều đoàn khách lên đây với ước nguyện được chạm vào cột mốc số 0 ngã ba biên giới Việt – Trung – Lào. Và trước khi ước nguyện được thoả, luôn có những cuộc giao lưu thắm tình quân dân ở đồn lưu trú này.

Đích đến trên đỉnh “trời thiêng”

Các chiến sĩ Đồn 317 nói rằng, đến A Pa Chải mà chưa lên cột mốc số 0 coi như chưa từng đến đây. Cũng bởi vậy, Đồn luôn cắt cử các chiến sĩ thay nhau dẫn các đoàn lên chinh phục “đỉnh trời” Khoang La San- một ngọn núi cao đến 1.865m so với mực nước biển và là nơi cột mốc thiêng được cắm.

Tính theo đường chim bay Đồn Biên phòng 317 đến cột mốc số 0 chỉ vỏn vẹn khoảng 5 km nhưng để đến được nơi “một tiếng gà gáy ba nước đều nghe được” ấy, chúng tôi phải trải qua 3 quả đồi cỏ tranh mọc cao quá đầu người; leo lên những vách đá dựng đứng, có chỗ mon men rìa núi; băng qua một cánh rừng già âm u ẩm ướt với bạt ngàn gai rậm luôn chực đâm vào những người ngang qua. Chúng tôi tới đỉnh cột mốc số 0 vào giữa trưa khi mặt trời đã dội thẳng đỉnh đầu. Dù rất mệt và đói nhưng tất cả các thành viên đều không nghỉ vội. lá cờ Tổ quốc được căng lên, giây phút đầu tiên trên đỉnh mốc là giây phút cả đoàn nghiêm trang hát vang quốc ca. Từ đỉnh thiêng cực Tây của Tổ quốc, ngắm muôn trùng rừng núi, bỗng nhận ra xứ sở mình hùng vĩ biết bao và đó là giá trị lớn nhất thôi thúc lòng mỗi người ham khám phá!

Hà Thành

Trích nguồn báo xuân Văn hoá số 2272+2273+2274+2275+22760- Tr. 58

 

[ ]

 

Tin khác

Lạ kỳ cao thủ khắc tinh của xà tinh vùng Tây Bắc
Hoa hậu Ngọc Hân mang Tết ấm đến Lao Xả Phình
Gọi từ Ngải Thầu
Đổi thay ở miền cực tây Tổ quốc
Chuyện dòng họ Pờ ở ngã ba biên giới
BẠN TRẺ VÀ TỪ THIỆN: Cho đi yêu thương để nhận về thương yêu
Cai nghiện bằng... dao
Gặp lại “đại đội trưởng đầu trọc” đi từ đồi Đồi Lập đến dinh Độc Lập
Lễ hội gội đầu của người Thái trắng Tây Bắc
Điện Biên:Toàn tỉnh có 39.103 gia đình hiếu học
1
TÀI LIỆU HỌP TỔNG KẾT LỄ HỘI HOA BAN, SỰ KIỆN HOA ANH ĐÀO 2018 VÀ THỐNG NHẤT CÁC NỘI DUNG DỰ THẢO LỄ HỘI HOA BAN VÀ SỰ KIỆN HOA ANH ĐÀO NĂM 2019
THÔNG BÁO MỜI TỔ CHỨC CÁC CHƯƠNG TRÌNH, TOUR DU LỊCH ĐẾN VỚI ĐIỆN BIÊN NĂM 2019
Giải thưởng Phát triển văn hóa đọc
Điện Biên miễn thu phí tham quan các điểm di tích lịch sử, công trình văn hóa ngày 02/9/2018
Đường dây nóng
Phòng nghiệp vụ văn hoá
Điện thoại: 0915.910.345
Quảng cáo
Số người trực tuyến:   12  
Số lượt truy cập:   5.186.272