THÁNG 1  

Lạ kỳ cao thủ khắc tinh của xà tinh vùng Tây Bắc

Gần cả đời người gắn bó với nghề săn rắn, có lẽ không ai hiểu loài rắn bằng ông. Và cũng không có người thợ săn nào bị rắn độc cắn nhiều bằng ông. Người ta gọi ông là lão Dị “ rắn”, bởi ông sống lập dị, là khắc tinh của hàng trăm loài rắn độc, ông bỏ bản, bỏ nhà vào tận hang sâu trong rừng sống biệt lập. Ông là Lò Tính Sử, ở bản Long, Tia Dình, Điện Biên Đông ( Điện Biên) cao thủ săn xà tinh miền Tây Bắc.

Giáp mặt cao thủ

Chiều đông, trên các dãy núi vùng sơn cước Điện Biên, màn sương giăng trắng trời, đứng dưới chân núi nhìn lên chỉ thấy một màn mờ ảo. Là tỉnh miền núi Tây Bắc, khí hậu khắc nghiệt, nhưng thời tiết ở Điện Biên Đông lại đang độ ấm áp. Có lẽ là do sự ảnh hưởng từ những trận gió nóng từ Lào tràn về. Vì thế, để đi sâu vào rừng sâu chúng tôi phải bỏ lại những chiếc áo ấm áp mùa đông.

Người dẫn đường là dân bản địa cho chúng tôi biết, phải đi bộ, vượt hàng chục km đường rừng mới vào được “địa phận” của lão Dị “rắn”. Mấy năm nay, lão Dị đã lên núi ở hẳn. Người dẫn đường cho biết thêm, khi gặp lão Dị, nếu ông có ý tốt mời rượu thì không nên uống nhiều, bởi các loại rắn lão ngâm rượu toàn loại mang nọc cực độc, nếu uống không quen rất dễ dẫn đến “ tẩu hoả nhập ma”. Có khi nằm cả tháng trời vẫn không đứng dậy đi được.

Đúng như lưòi người đàn ông bản địa cảnh báo, đường vào khu rừng già của Điện Biên không dễ đi một chút nào. Ngoài bị lớp sương mù giăng kín làm mất hết phương hướng, chúng tôi còn bị hàng trăm loại cây dại quấn quanh bắp chân co kéo không muốn cho người lạ vào rừng. Mới  đi được nửa đường nhưng chúng tôi đều có vẻ đã bị mất sức, mồ hôi vã ra như tắm, toàn thân đỏ ửng như con tôm luộc, mũi và miệng thi nhau thở dốc. Sau gần 10 tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng đứng trước túp lều tranh của người đàn ông mang biệt danh Dị “ rắn”. Có lẽ do thời gian đã muộn, hoặc thời tiết hôm nay khắc nghiệt mà “ phu rắn ” không đi săn. Lão ngồi trước cửa nhà, đang lúi húi nhặt nhạnh những loại rau rừng dại chuẩn bị cho bữa cơm tối. Thấy người lạ, lão tỏ ra ngạc nhiên và có đôi chút hoảng hốt, nhưng khi biết được mục đích của chúng tôi lão vui vẻ mời cả đoàn vào nhà. Túp lều của lão khá tuềnh toàng, ngoài chiếc giường làm bằng những loại cây rừng, chăn, màn cũ kĩ, vài ba cái chén, bát sứt mẻ nằm chỏng chơ thì chẳng còn vật gì đáng giá. Vật phòng thân duy nhất cũng là thứ làm bạn với lão hàng chục năm qua chính là con dao “ quắm” lưỡi còn sáng loáng.

Lão Lò Tính Sử là người dân tộc Thái, nhưng từ nhỏ đã theo gia đình lên vùng đất này sinh sống. Dù sống cô độc một mình giữa núi rùng với hàng trăm lời đồn đại về lời nguyền của rừng thẳm nhưng lão vẫn không sợ. Khi chúng tôi muốn lão cho xem những vật dụng thường dùng trong những cuộc chiến sinh tử với rừng, với rắn, lão chỉ ngay vào con dao, cười bảo: “ Đó, tài sản duy nhất của tôi đó”.

Nhắc đến cái duyên đến với nghề săn rắn, lão Sử cho rằng, người đời gọi lão là “ phu rắn” có lẽ là hơi quá. Bởi, lão không phải săn rắn để làm nghề mưu sinh mà muốn sống cùng chúng để tìm hiểu về nọc độc của chúng rồi tìm cách chế thuốc chữa bệnh. Từ trước đến nay lão chỉ săn những con rắn lớn đã hoá thành tinh, lạo rắn này rất nguy hiểm, chúng không chỉ có nọc cực độc mà còn chủ động vào làng để tấn công con người và súc vật. Đã có nhiều người trong bản bị rắn tinh làm hại, thậm chí còn bị chúng “ cướp ” nhà làm nơi trú ẩn cho mùa sinh sản. Nhiều gia đình vì sợ hãi mà bỏ cả bản đi nơi khác sống. Lão còn nhớ rất rõ, năm ấy lão 17 tuổi nhưng đã  thành thạo đi rừng và săn thú như một người đàn ông bản dày dạn kinh nghiệm. Lão cùng đám thanh niên lần theo dấu vết rắn : “ tinh” vào rừng đặt bẫy, nhưng lần nào cũng bị nó tấn công khíên đoàn người sợ hãi không dám vào sâu trong rừng.

Vì cuộc sống mưu sinh, lão Sử bất chấp nguy hiểm một mình vào rừng sâu chặt củi về bán. Lần đó lão không đụng độ rắn “ tinh”, nhưng trúng phải nọc độc chết người của một con rắn lục lớn. Là người có kinh nghiệm đi rừng, lão biết nếu sợ hãi bỏ chạy về làng thì nọc độc sẽ chạy thẳng vào tim. Vì vậy, thay vì đứng dậy chạy, lão nằm bệt xuống đất bò lết từng đoàn để tìm lá cây thuốc. May mắn trong lúc nọc độc phát tác, lão gặp được một “ phu rắn” người dân tộc. Sau khi cứu chữa cho lão, người đàn ông dân tộc đã truyền cho lão Sử một số bài thuốc chữa nọc độc rắn. Cũng từ đó lão bén duyên với nghề bắt rắn độc, chế thuốc nam trị nọc độc của rắn rừng.

Sinh nghề tử nghiệp

Sau khi bén duyên với “nghề” săn rắn, lão Sử bỏ bản vào rừng sâu dựng lều ở ẩn. Lão bảo: Vào rừng sâu ở, sống giữa bầy rắn độc, để nó cắn vào da thịt mình thì mới dễ tìm ra thuốc trị nọc độc. Bởi rắn có nhiều loại, mỗi loại có nọc độc khác nhau, nếu không tự mình bị nọc độc thì rất khó để tìm được loại lá thích hợp. Vì thế mà trên khắp bắp tay, bắp chân của lão có hàng trăm vết răng nanh rắn cắn đã để lại sẹo. Thật khó hình dung được, người đàn ông nhỏ bé đó đã có hàng trăm lần chết hụt, một mình giữa rừng hoang đối diện với tử thần. Mỗi khi được dân bản báo tin có rắn tinh xuất hiện, lão lại lặn lội vượt hàng chục km đường rừng về đặt bẫy. Có lần do sơ sẩy, lão bị rắn “ tinh” khổng lồ “ vật” cho nằm liệt giường hàng tháng trời. Nhưng khi khoẻ lại, lão tiếp tục trở lại rừng để sống với bầy rắn độc như một duyên nợ ở đời.

Nói về kỷ niệm làm phu “ rắn” lão kể: Cả cuộc đời, lão nhớ nhất hai lần đi săn rắn “tinh”. loại rắn khổng lồ và có nọc cực độc. Lần đó vì sơ sẩy, hai thanh niên bản đã phải bỏ mạng vì bị rắn cắn, nọc độc ngấm vào máu không kịp chạy chữa. Rắn tinh rất khôn, nó có thể đánh hơi được nguy hiểm, khi phát hiện con mồi, rắn “ tinh” không lao vào săn ngay, nó quan sát kỹ sau đó bất thình lình trườn nhanh vào cướp con mồi trước khi những chiếc bẫy sập xuống. Muốn săn được rắn tinh, cách hiệu quả nhất là bắt một con rắn cái, dẫn dụ nó trườn vào, sau đó đặt bẫy xung quanh chỗ con rắn cái làm tổ. Rắn tinh đánh hơi thấy mùi của đồng loại thì mất cảnh giác, nó không ngần ngại trườn theo con rắn cái vào trong, lúc đó chỉ cần đánh một mẻ “lưới” là bắt được cả hai con rắn vào trong. Nói thì đơn giản nhưng không phải lần nàothực hiện cũng đều thành công. Có lần tấm bẫy lưới quá mỏng, con rắn “tinh” điên cuồng quấn lưới thế là lưới rách và nó thoát được . Sau mỗi lần đánh rắn tinh thành công, lão Sử được nhiều tay săn rắn đến xin nhận học nghề, nhưng lão không dạy, bởi lão không săn rắn để mưu sinh mà chỉ hành nghề bốc thuốc cứu người.

Nhắc đến nghề chữa nọc độc rắn, lão buồn bã kể: “Tôi không nhớ đã từng chữa độc rắn cho bao nhiêu người, nhưng lại không quên được những lần tận mắt chứng kiến cái chết oan uổng của những người thợ săn rắn độc. Họ không có kinh nghiệm, nên khi bị rắn độc cắn, vì sợ hãi nên cứ chạy thục mạng tìm người cứu”. Khi về được đến bản thì nọc độc đã chạy thẳng vào tim, không cứu chữa được nữa. Cũng có nhiều cao thủ săn rắn thiếu hiểu hiểu, khi bị rắn cắn do quá sợ hãi cắt bỏ thịt bị trúng độc , vì thế mà bị nhiễm trùng, tính mạng không giữ được”.

Lão cũng cho biết, trước đây, trước đây rắn ở rừng sâu rất nhiều, những năm đầu vào rừng sinh sống, tháng nào lão cũng bị vài ba con rắn độc vào lều “ ẩn cư”. Có đêm bị rắn cắn bất ngờ lão lên cơn co giật , không kịp lấy thuốc lá uống, lão cứ tưởng mạng mình phải gửi lại rừng xanh, may mà nhờ có kinh nghiệm và cơ thể cũng đã quen với nọc độc rắn nên lão chỉ bị ngất rồi hồi phục.

Vừa tiếp chuyện chúng tôi, Lão Sử vừa lúi húi chui vào gầm giường lôi ra hai bình rượu sành. Khi lão mở nắp ra, chúng tôi thấy vô số những con rắn lạ nâm trong đó. Vì đã được người dẫn đường cảnh báo nên khi lão rót hai bát rượu đầy mời, chúng tôi chỉ dám uống lấy lệ. Khi chúng tôi hỏi tại sao lão không về bản sống cùng gia đình, lão cười: “ Gần cả đời người sống ở rừng quen rồi, hơn nữa ở lại đây mới tìm được thuốc lá, về bản lại nhớ rừng rồi cũng tìm cách trở lại thôi”.

NGUYỄN LUÂN


Trích nguồn Báo Gia Đình số xuân Quý Tỵ - tr.24

 

 

[ ]

 

Tin khác

Hoa hậu Ngọc Hân mang Tết ấm đến Lao Xả Phình
Gọi từ Ngải Thầu
Đổi thay ở miền cực tây Tổ quốc
Chuyện dòng họ Pờ ở ngã ba biên giới
BẠN TRẺ VÀ TỪ THIỆN: Cho đi yêu thương để nhận về thương yêu
Cai nghiện bằng... dao
Gặp lại “đại đội trưởng đầu trọc” đi từ đồi Đồi Lập đến dinh Độc Lập
Lễ hội gội đầu của người Thái trắng Tây Bắc
Điện Biên:Toàn tỉnh có 39.103 gia đình hiếu học
Thầy trò Mường Ảng bám lớp dưới cái rét 5 độ C
1
TÀI LIỆU HỌP TỔNG KẾT LỄ HỘI HOA BAN, SỰ KIỆN HOA ANH ĐÀO 2018 VÀ THỐNG NHẤT CÁC NỘI DUNG DỰ THẢO LỄ HỘI HOA BAN VÀ SỰ KIỆN HOA ANH ĐÀO NĂM 2019
THÔNG BÁO MỜI TỔ CHỨC CÁC CHƯƠNG TRÌNH, TOUR DU LỊCH ĐẾN VỚI ĐIỆN BIÊN NĂM 2019
Giải thưởng Phát triển văn hóa đọc
Điện Biên miễn thu phí tham quan các điểm di tích lịch sử, công trình văn hóa ngày 02/9/2018
Đường dây nóng
Phòng nghiệp vụ văn hoá
Điện thoại: 0915.910.345
Quảng cáo
Số người trực tuyến:   12  
Số lượt truy cập:   5.186.234